Home / Blog / Khi nào chênh vênh, hãy thử một lần lang thang như thế…

Khi nào chênh vênh, hãy thử một lần lang thang như thế…

Khép lại một ngày mệt mỏi, buông chán chường trên phố, thả nỗi cô đơn lên những ánh đèn đường màu nắng, để lại hết cảm xúc của ngày dài vừa hết nơi góc phố vắng người, lê bước dài mệt nhọc, tôi về, về tìm giấc ngủ, để lại những phút chênh vênh…

Mùa hè Hà Nội thì chật chội và ngột ngạt… Bởi nên lòng người cũng chật hẹp và ngột ngạt không kém, tận cùng trong suy nghĩ, tôi lâng lâng một vài thứ gì đó không rõ hình, không rõ dáng, không thể gọi thành tên, chỉ mêng mang ngờ ngợ…
Trời xế chiều nắng nhọc nhằn toả tia vàng gắt màu úa tựa ngọn lửa sắp lụi tàn cố bùng lên cho thoả…
Đường phố vẫn cứ mải ồn ã kẻ ngược người xuôi, xe cộ cứ ào ào từng dòng chạy qua chạy lại làm trong hình dung lại mường tượng đám tơ vò rối chằng rối chịt vào nhau một mớ.

Giá mà trời đổ mưa! Có chăng không chỉ riêng tôi mà tất cả đám người lộn xộn ngang dọc ngoài kia đều đang thèm khát một cơn mưa ngay lúc này – giữa lòng thành phố…

Khi nào chênh vênh, hãy thử một lần lang thang như thế...

Lang thang giữa cái nóng bức cuối ngày lòng càng bùng nhùng, hỗn độn trong đám suy nghĩ buồn chán dai dẳng bám âm ỉ đuổi chẳng chịu đi, tôi thèm khát hơn bao giờ hết, thèm khát hơn bất cứ ai hết, thèm một cơn mưa, đại loại là một cơn mưa to hay có chăng một cơn bão vội…

Mười tám tuổi thì thèm khát nhiều thứ lắm, ước ao nhiều thứ lắm, mười tám tuổi – cái tuổi mà bao đứa con gái mười tám khác đang mân mê cho mình những thứ lộng lẫy dễ thương, đang lên kế hoạch và thực hiện ước mơ, và háo hức bước vào đời thì tôi vẫn còn đang lang thang, à không, đang-dạo-chơi dưới cái gắt gao tàn lụi của ngày tàn.

Mmặc kệ phố xá ồn ào, mặc kệ người vui cười người hân hoan xối xả, tôi lặng bước để lặng nghĩ về tôi, tôi cũng nghĩ về cuộc đời… Cái nóng, cát bụi, mồ hôi quyện vào nhau một mùi nồng nặc hao hao giống mùi mồ hôi của mẹ của bà mỗi vụ hè thu, tâm trạng dường như cũng ứa lên đậm đà… Chút gì đó bâng quơ, chút gì đó thơ thẩn, ái ngại, kiệt cùng rồi bế tắc.

Khi cả thành phố bên ngoài đang kết thúc một vòng xoay chuyển, những ánh điện xa xăm mơ hồ kéo dài thành dãy uốn theo hình cong con phố, rõ dần, rõ dần và gần ngay đây thì sáng chói, trên cao, ngay bên tán lá thì tâm hồn tôi cũng bắt đầu lụi đi theo màn đêm đang dần dần lan chiếm. Tôi buồn, buồn vì cái gì tôi cũng không còn rõ, có chăng vì tôi có nhiều nỗi buồn quá, nỗi buồn nào cũng đẹp, và chúng đẹp như nhau…

Cũng lạ, mới vài ngày trước thôi, khi cơn bão đầu mùa đi qua, cả Hà Nội chìm trong hoang tàn đỗ nát mà người ta dí dỏm bảo nhau “Hà Nội thất thủ”, nào cây đổ ngang, cây đổ dọc, xác cây xác lá, mọi thứ hỗn độn lung tung khắp nẻo, vô vàn câu chuyện vừa đau vừa hài do cơn bão đi qua để lại mà người người đua nhau chia sẻ trên mạng xã hội, rối rắm, lại bầy nhầy một mớ…

Ấy vậy mà chỉ qua nhiều nhất một ngày thôi, mọi thứ, mọi ngõ ngách lại tinh tươm, gọn ghẽ, và trời lại thắp lên cái náng nóng đến cháy da cháy thịt ngay được. Giá mà sau mỗi lần buồn, tâm trạng tôi cũng được dọn dẹp gọn gàng sạch bay như thế thì sẽ không có những buổi u buồn hoang hoải một mình dạo quanh bao con phố như bây giờ, chênh vênh lạ.

Những ngày nắng gắt bất thường đây phải chăng là dấu hiệu cho một cơn bão mới, liệu nó có mạnh, có tàn khốc, tàn phá như cơn bão vừa rồi? Trời cứ dứt lòng ra mà nắng, mà chói chang, còn tôi cứ trải lòng mình ra mà hứng lấy nắng hứng lấy nóng, kệ khắc nghiệt, tôi lang thang…

Nắng tắt hẳn, Hà Nội lên đèn, những dãy đèn vàng vàng màu ấm chạy quanh, chạy dài, dàn trải hết hàng trăm con phố như ánh nắng buổi đêm vậy… Cả thành phố chìm trong hư ảo dưới ánh điện mang nét riêng của thành phố ngàn năm văn hiến, cạnh bươc chân tôi là cái bóng đổ dài, nom cũng cô đơn hệt như con người tôi vậy, cả chút gì đâu đó lạc lõng pha lẫn, lâng lâng, tôi buồn theo màn đêm lôi thành phố chìm dần vào giấc ngủ cuối ngày…

Khép lại một ngày mệt mỏi, buông chán chường trên phố, thả nỗi cô đơn lên những ánh đèn đường màu nắng, để lại hết cảm xúc của ngày dài vừa hết nơi góc phố vắng người, lê bước dài mệt nhọc, tôi về, về tìm giấc ngủ, để lại những phút chênh vênh…

Hà Nội, khi nào chênh vênh, hãy thử một lần lang thang như thế…