Home / Blog / Tất cả nổi đều ùa về nơi anh

Tất cả nổi đều ùa về nơi anh

Em có gì để níu giữ thời gian

Đời đã cuốn nên ta đành bước tiếp ?

Được gì đây trong vòng quay số kiếp?

Em mong manh, tin ” mãi mãi” làm gì…

Buổi tiệc nào.. không có chữ từ ly?!
Hay định số đã an bài như thế Em vẫn giữ…một giấc mơ không thể…
Mà tiếng yêu…anh đã để vụn rồi…
Cánh chuồn chuồn …bỏ em với lẻ loi
Hay trời mưa nên chuồn chuồn lạc lối ?!
Em và phố nhòe đi trong tồi tội Mưa khóc đấy mà, có phải em đâu…

tat-ca-noi-nho-deu-ua-ve-noi-anh

Ảnh minh họa

Tiếng dương cầm…thêm góp nhặt niềm đau Khi nghĩ ra …em thành người thừa thãi!
Đời gập ghềnh mà em thì vụng dại Ngã bao lần ..cho đau xót thân em..
Viết làm gì …một đoản khúc lem nhem Réo rắt lắm nhưng chỉ toàn nốt lặng
Con đường quen tìm đâu ra chút nắng Giận tim mình….vẩn cứ thuộc về anh….

Muốn ôm anh ..trong chuỗi nhớ ngày xanh
Tình nồng ấm …lẽ nào đành chết lạnh

Thêm đau nhói trong nỗi niềm :” kiêu hãnh” Tâm tư mềm…..lưu giữ giọt môi anh….
-HẢI ÂU- Giữa chênh vênh, của hai miền quên – nhớ Khoảng trống nào, để ta mãi không nhau ?!
Giữa mông lung, thời gian bồi thương nhớ… Anh của em …lưu bóng dáng ngày nào..
Giữa hoài vọng, Tình còn vang tâm tưởng Phút cuối đời day dứt vẫn trong nhau…

Thiên hạ nhìn mình , khen – chê, bình phẩm , thế này và thế nọ .
Sao lạ thế nhỉ ?! Họ nhìn mình mà có thấy mình đâu, họ chỉ đọc thấy mỗi suy nghĩ của họ.
Ồ, thiên hạ nhìn mình mà lại hóa soi gương…. What you see and how you feel is the reflection of yourself
Có một câu chuyện tôi vô tình được biết nay muốn chia sẽ với các bạn: Một đôi vợ chồng trẻ vừa dọn đến ở trong một khu phố mới.

Sáng hôm sau, vào lúc hai vợ chồng ăn điểm tâm, người vợ thấy bà hàng xóm giăng tấm vải trên giàn phơi.
“Tấm vải bẩn thật” Cô vợ thốt lên. “Bà ấy không biết giặt, có lẽ bà ấy cần một thứ xà bông mới thì giặt sẽ sạch hơn”.
Người chồng nhìn cảnh ấy nhưng vẫn im lặng. Thế là vẫn cứ lời bình phẩm ấy mỗi lần bà hàng xóm phơi tấm vải.
Một tháng sau, vào một buổi sáng, người vợ ngạc nhiên vì thấy tấm vải của bà hàng xóm rất sạch, nên cô nói với chồng:

“Anh nhìn kìa ! Bây giờ bà ấy đã biết giặt tấm vải rồi. Ai đã dạy bà ấy thế nhỉ? “

Người chồng đáp: “Không. Sáng nay anh đã dậy sớm và đã lau kính cửa sổ nhà mình đấy”.
Trong cuộc đời cũng như thế: Mọi sự tùy thuộc sự sạch sẽ của khung cửa sổ, qua đó chúng ta quan sát các sự việc.
Trước khi phê bình, có lẽ nên kiểm tra trước phẩm chất của cái nhìn của ta.
Khi đó, chúng ta có thể nhìn thấy rõ ràng mức độ tinh khiết của trái tim người khác.
Con mắt là cửa sổ tâm hồn, ta hãy lau sạch cửa sổ tâm hồn của mình nhé!