Home / Blog / Vì em yếu đuối, muôn đời em vẫn yếu đuối…

Vì em yếu đuối, muôn đời em vẫn yếu đuối…

Bản thân một đứa con gái cố chấp như em luôn phải tạo cho mình một bề ngoài thật mạnh mẽ nhưng khi đối mặt với những tổn thương em chẳng thể nào giấu nổi bản chất yếu đuối của mình, em luôn muốn chở che và cần được chở che…

Ngày trước, em vẫn luôn nghĩ, là con gái, dù là lí do gì đi chăng nữa, lúc nào cũng phải xinh đẹp, phải mạnh mẽ và đừng bao giờ để những giọt nước mắt long lanh đọng trên hai hàng mi rồi lã chã rơi vì những thứ tình cảm nửa vời làm ta khổ đau, làm ta thương tổn. Em cũng còn nghĩ, nếu hôm qua có tồi tệ đến mức nào, bản thân có suy sụp ra sao thì hôm nay, bước ra đường, nhất định ta phải khoác cho mình một bộ cánh tự tin, phải làm những điều mình thích, phải nói những điều mình suy nghĩ, phải mạnh dạn tỏ tình với những người mình thương và dứt khoát chấm dứt những mối quan hệ chẳng đi tới đâu. Vâng, ngày trước em đã từng mạnh mẽ như vậy đấy!

Vì em yếu đuối, muôn đời em vẫn yếu đuối...

Em mạnh mẽ như vậy cho đến một ngày gặp anh…

Anh xuất hiện nhẹ nhàng như một làn gió, thổi mát tâm hồn em; anh cuốn đi những lo âu và vụn vỡ trong con người em. Anh mang những yêu thương nồng ấm để xóa mờ những tổn thương mà em đã trải qua, em hạnh phúc vô cùng và ngỡ rằng đó là tất cả và mãi mãi. Em quen rồi những lời yêu ngọt ngào từ anh, quen những lúc anh ôm em vào lòng và thầm thì: có anh ở đây rồi, em quen cả những lúc giận dỗi anh một cách vô cớ mà anh vẫn mỉm cười nhẹ nhàng xin lỗi em. Và rồi, sau tất cả, anh là người đã khiến cho một cô gái độc lập và cố chấp như em trở nên yếu đuối và khao khát sự chở che đến kì lạ.

Rồi, anh bận bịu, anh thôi gửi những dòng tin nhắn yêu thương em, anh cũng hờ hững bất đắc dĩ nhận sự quan tâm từ phía em. Em cũng từng suy nghĩ rằng, rồi sẽ đến một ngày, anh sẽ rời xa em, để mặc em với nỗi đau quằn quại vì nhớ nhung, mặc cho trái tim em tê táinhư bị ai xiết chặt, mặc đôi vai em run lên bần bật với những giọt nước mắt chát đắng tuôn rơi. Và ngày ấy cũng đã đến, đến sớm hơn em nghĩ. Vâng, phút giây ấy em đã biết mình yếu đuối như thế nào…

Vì em yếu đuối nên em khổ đau, em yếu đuối nên nước mắt em rơi – những giọt nước mắt luyến lưu, hối tiếc cho những chuyện đã qua ở quá khứ. Và vì em yếu đuối nên em vẫn còn yêu anh…

Em đã cố gắng rất nhiều để tạo cho bản thân một vỏ bọc bề ngoài thật mạnh mẽ nhưng khi đối mặt với anh, đối mặt những tổn thương, em chẳng thể nào giấu nổi bản chất yếu đuối của mình. Em phải làm sao đây khi tâm hồn vốn dĩ quá yếu mềm và nhạy cảm, phải làm sao khi những giọt nước mắt luôn thổn thức run khẽ đôi bờ mi, phải làm sao khi trái tim em quá đớn đau dù bóng hình anh đã không còn nữa?

Em cần anh.

Theo: GUU.vn