Home / Tâm sự thầm kín / Chào anh, lâu rồi mình không gặp

Chào anh, lâu rồi mình không gặp

NEU Cfs: Chào anh, lâu rồi mình không gặp. Đây là tâm sự của một cô gái NEU về mối tình của mình. Cô đã từ bỏ ước mơ của mình để lo lắng cho người mình yêu theo đuổi ước mơ, chính xác hơn là cả gia đình nhà người yêu nhưng cuối cùng cô bị chính người cô yêu thương bỏ rơi sau 6 năm yêu nhau ….

Hôm nay e vô tình nhìn thấy ảnh anh cùng người ấy trên facebook.

Mình chia tay được một năm. giờ anh và cô ấy kỉ niệm bên nhau 1 năm 2 tháng.

Anh vẫn vậy, nước da ngăm đen, chẳng bao giờ cười mỗi khi chụp ảnh. Cô ấy cười rạng rỡ quá, hạnh phúc mà. chẳng biết từ khi nào e không còn đau khi nhìn thấy những hình ảnh này..Giờ em không biết e đang ghét hay tội cho cô gái bên cạnh anh…

chia-tay

Có lẽ quen anh, yêu anh là điều dại dột nhất trong cuộc đời em. Quen nhau trong mái trường cấp 3, học cùng một lớp, gắn bó với nhau suốt những năm tháng đó, nhưng giờ anh chuẩn bị Tốt Nghiệp đại học rồi mà em thì lại mới bắt đầu là cô sinh viên năm nhất.

Đắng cay anh nhỉ.

Nghĩ ngày đó e thấy mình dại dột, ngu ngốc ghê. Sao ngày đó tự dưng thôi học ? Vì em quá yêu anh. Cứ nghĩ rằng chỉ cần hi sinh thật nhiều, người mình yêu được hạnh phúc là tất cả sẽ ổn, mọi thứ rồ sẽ được bù đắp. Ngày đó mình cùng nhau vào NEU. Bao ước mơ, bao hi vọng rằng sẽ thay đổi mọi thứ, vượt qua tất cả khó khăn, và vượt qua cái nghèo..
Vừa nhập học được 2 tháng, bác trai mất. Có lẽ đọc đên đây anh biết được người viết là em và về câu chuyện của chúng ta. Một mình anh với đứa em gái đang học cấp ba, ba mất, mẹ nằm viện hơn nằm việc K vì căn bệnh quái ác hơn năm nay mà có mỗi ngày chi phí có thể lên đến gần triệu bạc.

Tim em bóp nghẹt khi nhìn thấy anh ghào khóc thảm thiết trong đám tang bố, và quặn thắt hơn khi anh nói với em rằng có lẽ việc học của anh sẽ từ bỏ để lo cho mẹ và cái H em gái anh.
Em đau lòng nhìn anh tất bật chạy xe ôm, chạy bàn sau mỗi giờ học. em nhớ lại khoảnh khắc anh cười tươi chạy qua nhà e báo chúng mình đậu đại học rồi, đậu NEu rồi..

Và em thôi học. Ngày đó em nghĩ đơn giản lắm. Em là con gái, học đuối hơn anh, nhà lại không có điều kiện, biết rồi có được việc. Anh ôm em vào lòng, em động viên mãi rồi anh đồng ý cho em thôi học.
Từ đó em lao vào đi làm..làm đủ thứ việc, chạy bàn, bưng bê, nhặt bóng, sướng hơn thì ngồi đánh máy thuê văn phòng, nhân viên đứng shop….Nhưng chưa một lần than mệt, than phiền, e trào nước mắt vì anh liên tiếp giành những học bổng..

Cứ thế gần 3 năm ròng rã chưa một lần thiếu viện phí cho bác gái đến ngày bác mất..chưa một để cái h phải nhịn, phải nghĩ chuyện thôi học…em còn nhớ trước ngày bác gái mất mấy ngày, em trong viện với bác luôn, bác nắm tay em, bác khóc, em khóc. Bác bảo nhất định em phải thành con dâu bác, bác thương em như con gái ruột…cũng vì điều đó mà chưa một lần e thấy khổ, thấy vất…

Anh còn nhớ hôm em đội mưa chạy đến Đội Cấn xin ứng lương cho anh kịp đóng học phí chứ ? Đưa được tiền cho anh, anh vội quay vào trường, mặc lục đó người em ướt sũng, cái áo mưa 5k rách tả rách tơi…cũng là lúc em nhận ra anh ít quan tâm em dần…
Và đúng buổi tối tháng 3 cách đây 1 năm sau khi tan ca đêm, em về phòng mệt dã dời, lục điện thoại thấy 4 cuộc gọi nhỡ, em vội gọi lại cho anh. anh còn nhớ lúc đó e còn nói gì không ?

_ em vừa tan ca về, e xin lỗi vì không để ý điện thoại. Chồng ơi, em được thưởng thêm, trừ tiền viện của bác hôm em vay cái T bạn em thì còn dư một khoản cũng đủ. Mai mình cho bé H lên HN đưa em đi Thủ lệ chơi chồng ạ. từ ngày bác mất con bé đâm u uất hẳn ra chồng ạ.

Và anh nói chia tay với em. em cứng họng, nghẹn đắng nơi cổ họng, Em không biết em đã làm sai gì, và anh đang đùa chăng ? Anh bảo anh quen L, con gái nhà chủ trọ nơi anh thuê được 2 tháng rồi. Đắng ngăt.

Em không bao giờ muốn nhớ về khoảng thời gian đó một chút nào..khoảng thời gian mà mỗi giây phút thở đều khiến em phát điên…

chia-tay-2

Cũng may vì em có gia đình, những đứa bạn và cả những người bạn thân của anh. Họ thương em, và đến giờ vẫn liên lạc thường xuyên..Ngày đó họ khuyên em từ bỏ, khuyên quên đi 6 năm yêu đương, quên đi bao cố gắng…em chưa bao giờ nghĩ bản thân mình có thể quên được

Những có những thứ con người ta cũng phải ngạc nhiên về chính mình..Em không dám nhận mình là đứa con gái mạnh mẽ nhưng em đã làm hết sức, cố hết mình để quên được anh, em không nuông chiều cảm xúc nữa….
Giờ em đã thi lại, đậu một trường khác, không phải NEU, em làm thế vì nó tốt cho công việc của em chư không phải vì ai khác nữa cả. em đi làm, kiếm thêm bù cho việc học, dư thì mua một vài thỏi son, cuối tuần đi tụ tập bạn bè…Giờ e thấy hài lòng lắm..Có lẽ phải cảm ơn anh, vì anh đã gúp e nhận ra những khả năng đáng ngạc nhiên của mình. Cảm ơn anh giúp em nhạn ra rằng cần phải yêu bản thân mình trước rồi mới đem tình yêu đó giành cho người khác, giờ em thấy thương mình hơn rồi..

Hôm trước cái H nhắn tin cho em, báo lên Hà Nội học rồi, gọi em bằng cái tên thường thân lúc trước bé vẫn gọi em, tự nhiên em thấy nhẹ nhõm.

Hôm nay e thấy trên bảng tin thấy dòng status: Đợi người ta học xong về rước tôi. Kỉ niệm 1 năm 2 tháng và hình ghép đôi của hai người….lòng không còn thấy nhói, thấy đau nữa, e quên anh thật rồi…