Home / Tâm sự thầm kín / Sốc: Trong lúc gia đình đang khó khăn thì chồng lại đi cặp bồ

Sốc: Trong lúc gia đình đang khó khăn thì chồng lại đi cặp bồ

Thế là anh lại nhũn như con chi chi, anh quay sang van vỉ, xin lỗi thậm chí là khóc lóc để tôi mủi lòng.

Những tưởng gia đình tôi sẽ được hạnh phúc khi tôi gạt qua tất cả mọi tật xấu của chồng. Nhưng hiện tại tôi thấy sắp khuỵu ngã. Lúc gia đình chao đảo, tôi mới thấm thía câu nói của cha mẹ: “Cá không ăn muối cá ươn…”. Giờ đây muốn tìm một chút bình an lúc này thật khó…

Chúng tôi yêu nhau từ hồi còn là sinh viên, theo người ngoài nhận xét, chồng tôi đẹp trai, lãng tử… là thần tượng của bao cô gái trong trường. Tôi đã từng hãnh diện vì đã được anh yêu, nhưng khi tiếp xúc nhiều tôi mới biết bề ngoài không thể đánh giá được hết con người.

Tiếp xúc lâu mới biết, anh  không những học hành chểnh mảng, còn thêm tính ham chơi, tệ hơn là thích cờ bạc. Khi còn đang học đại học, nghe bạn bè rủ rê đã bỏ dở học để đi làm ăn, mặc dù tôi góp ý như thế nào anh cũng để ngoài tai. Nhiều lần tôi phải dùng tiền của mình trả nợ thay anh. Đã có lần tôi quyết định chia tay vì khuyên nhủ người yêu không được. Những lúc như thế anh tỏ ra ăn năn hối hận và tha thiết mong tôi đổi ý vì anh nói rất yêu tôi, không thể chia tay được, nếu phải chia tay anh sẽ chết.

Vừa giận, vừa thương, tôi nhắm mắt cho qua hết lần này lần khác. Lúc nào tôi cũng cầu nguyện anh sẽ thay đổi, nhưng chồng tôi vẫn chứng nào, tật nấy.

co-bac

Nhiều đêm tôi nằm nghĩ tới cảnh không biết ngày mai ra sao, nếu chồng không dừng lại? (Ảnh minh họa)

Ngược lại, tôi là người học hành chăm chỉ, thành công về nhiều mặt, vì thế khi biết tôi yêu anh gia đình nhiều lần ngăn cản. Bố mẹ tôi hết ngọt nhạt phân tích để tôi hiểu ra vấn đề, đến sử dụng biện pháp mạnh, nhưng tôi vẫn quyết tâm tới với anh. Thấy tôi quá cương quyết, gia đình tôi đành phải chấp thuận cho chúng tôi lấy nhau. Nhưng sống với nhau rồi, tôi mới thấy rằng sự chấp nhận về những tật xấu của nhau vô cùng khó khăn.

Nhiễm máu cờ bạc, lại rảnh rỗi, anh lén lút đi đánh với hội cũ, mặc dù tôi đã kiểm soát gắt gao từ thời gian đến tiền bạc. Hiện tại tôi là người nắm giữ mọi chi tiêu trong nhà, còn anh chẳng khác gì một người trọ đến giờ ăn thì về, bảo đi đâu thì đi…

Vì chồng không hoạt bát và ham chơi nên ngoài công việc chính, tôi còn tham gia mua bán nhà đất. Có tiền, tôi sắm đồ dùng trong nhà, dư tiền thì mua xe ô tô riêng cho chồng, chỉ mong anh ấy tu chí làm ăn. Lúc đầu chồng tôi cũng đi giao dịch cùng tôi, nhưng bản tính ham chơi, cá độ, cờ bạc nên anh ấy làm 1 tiêu 10,  làm thất thoát nhiều tài sản trong nhà.

Nhiều lần tôi còn phải xin rồi vay tiền bố mẹ đẻ để trả nợ cho chồng, tài sản bố mẹ tôi cho tôi từ ngày lấy nhau đến nay, chồng tôi cứ làm mai một dần. Gia đình tôi vốn đã không ưa anh, thấy sự việc ngày càng tồi tệ, họ bắt tôi phải ly dị. Theo bố mẹ tôi thì càng ở với anh, càng rước nợ vào thân mà thôi.

Nhiều đêm tôi nằm nghĩ tới cảnh không biết ngày mai ra sao, nếu chồng không dừng lại? Nhưng còn yêu chồng và vì nghĩ đã có hai mặt con nên tôi nhắm mắt chịu đựng. Càng ngày kinh tế gia đình tôi càng sa sút, một mặt từ ngày sinh đôi đến giờ sức khỏe yếu dần đi, công việc buôn bán nhà đất cũng khó kiếm lời hơn, tôi không làm nữa.

Vậy mà chồng tôi luôn miệng xin tiền, tôi nói không có, thì anh chửi bới. Tôi phản ứng lại thì anh thẳng tay cho tôi vài cái tát đến chảy cả máu mồm, sau đó quay ra ăn năn xin lỗi. Căm hận nhiều, nhưng tình yêu của tôi dành cho chồng còn lớn hơn, nghe anh ta nỉ non tôi lại bỏ qua…

Quá nuông chiều và dễ dàng tha thứ cho chồng, rồi chuyện gì đến cũng phải đến, tôi phát hiện chồng tôi có bồ, người quen đã nói với tôi là nhìn thấy anh trong nhà nghỉ bước ra với một người phu nữ khác, tôi không tin vào tai mình.

co-bac-1

Tôi viết đơn ly hôn, ném thẳng vào mặt anh và gằn giọng bảo anh ký ngay. (Ảnh minh họa)

Hoá ra gần 3 tháng nay, trong lúc tôi buồn chán vì cảnh nợ nần nên đã buông xuôi, không thiết tha gì tới chồng, thì những lần thâu đêm suốt sáng của chồng là nằm trong nhà nghỉ với người phụ nữ khác. Tôi chỉ nghĩ đơn giản anh vắng nhà là đi cờ bạc, thật không ngờ anh lại phản bội tôi.

Tôi viết đơn ly hôn, ném thẳng vào mặt anh và gằn giọng bảo anh ký ngay. Thế là anh lại nhũn như con chi chi, anh quay sang van vỉ, xin lỗi thậm chí là khóc lóc để tôi mủi lòng. Nhiều lúc nghĩ quẩn tôi định lao đầu vào ô tô tự vẫn, nhưng nghĩ cảnh con cái khổ tôi nuốt hận vào trong.

Sau bao nhiêu việc chồng gây ra cho tôi, tổn thương có, nhục nhã có mà sao tôi không thể dứt bỏ được anh? Cho đến ngày hôm nay, uất ức đến đỉnh điểm mà cứ nghĩ rời xa anh ta tôi lại không thể chịu nổi. Tôi quay cuồng với mớ bòng bong và không biết quyết định thế nào cho đúng. Nếu ly hôn tôi thương con cái, còn không chắc chắn tôi sẽ trượt dài theo những thói ăn chơi phá phách của chồng?