Home / Tâm sự thầm kín / Tôi suýt đánh mất hạnh phúc của mình nếu không theo chân anh về quê nhà

Tôi suýt đánh mất hạnh phúc của mình nếu không theo chân anh về quê nhà

Tôi quen anh vào năm cuối đại học. Anh hơn tôi 1 tuổi nhưng học cùng khóa với tôi. Anh là một chàng trai hiền lành, học giỏi và có nhiều hoài bão lớn. Tôi cảm phục ý chí vươn lên ở anh và nhận lời yêu anh khi hai đứa sắp ra trường.

tinh-yeu

Nhưng đến khi đã có công việc thì tình yêu của chúng tôi gặp trục trặc. Mẹ không đồng ý cho tôi và anh tiến xa hơn. Bà bảo tôi, yêu là một chuyện, lấy lại là một chuyện khác. Cuộc sống hôn nhân không hề đơn giản, bà không muốn tôi phải cõng trên lưng cả gánh nặng nhà chồng. Quê anh nghèo, nhà anh cũng nghèo…

Mẹ nói nhiều và khuyên can nhiều lắm, bà nói không phải là không có lý. Tôi quyết định thuận theo ý mẹ. Lấy lý do bận công việc, tôi bắt đầu giảm số lần đi chơi với anh, tôi cũng không tham gia những lần hội họp có bạn chung của hai đứa nữa.

Anh có lẽ vẫn đặt niềm tin tuyệt đối vào tôi nên chẳng nghi ngờ gì cả. Hè năm ấy, anh rủ tôi về nhà chơi, có lẽ anh cũng có ý muốn giới thiệu tôi với gia đình. Tôi không nỡ từ chối vì tôi đã hẹn về quê anh nhiều lần rồi. Tôi nghĩ sau khi về quê anh lên, tôi sẽ nói rõ lòng mình, có lẽ bọn tôi cần chấm dứt mọi chuyện trước khi quá muộn. Tất nhiên tôi cũng nói rõ chuyến đi này với mẹ, bà đồng ý để tôi đi.

Chúng tôi về tới nhà anh khi trời đã xế chiều. Tôi mệt rã rời ngồi luôn xuống ghế để nghỉ. Anh rót cho tôi chén nước rồi để mẹ nói chuyện với tôi còn anh lao ngay vào bếp. Tôi nghĩ anh đói nên vào đó kiếm cái gì lót bụng. Thấy tôi nhợt nhạt vì say xe, mẹ anh bảo tôi vào giường nghỉ ngơi, tôi nằm xuống thiêm thiếp ngủ lúc nào không biết.

Chỉ đến khi Loan – em gái anh đi học về, nghe tiếng Loan gọi anh trai ríu rít ngoài sân tôi mới choàng mở mắt. Lúc này anh cũng đã đến bên cạnh tôi:

– Sao anh không gọi em dậy lại để em ngủ thế này.

– Anh thấy em đi xe mệt nên để cho em ngủ.

– Để em xuống bếp chuẩn bị cơm nước với bác gái.

– Không cần đâu, mọi thứ xong cả rồi.

Tôi áy náy vô cùng vì đã để mẹ anh một mình chuẩn bị bữa tối. Mâm cơm được dọn lên, tôi thấy mẹ anh đúng là một phụ nữ đảm, bà làm món gì trông cũng hấp dẫn. Em gái của anh không giấu nổi sự thèm thuông, giấu mẹ gắp vụng một miếng rồi Loan tấm tắc khen: “Anh trai nấu ăn lúc nào cũng là ngon nhất. Ước gì ngày nào em cũng được anh nấu cho ăn thế này”.

Tôi tròn mắt ngạc nhiên, mâm cơm này là do anh nấu ư? Vậy mà hơn 1 năm yêu nhau, tôi chưa từng biết đến khả năng này của người mình yêu. Mà cũng phải thôi. Từ hồi tôi nhận yêu anh tới giờ, tôi đã chịu ăn một bữa cơm ở phòng trọ anh khi nào đâu. Mỗi lần anh rủ đi ăn, tôi đều chọn những cửa hàng với những món ăn mà mình thích. Anh thì chiều tôi, tôi thích đến chỗ nào anh đến chỗ đó liền. Đã khi nào anh làm phật ý tôi đâu.

Trong bữa ăn, anh gắp thức ăn cho tất cả mọi người, quan tâm hỏi han tới từng thành viên trong gia đình. Bố mẹ anh cũng quan tâm tới công việc của con và mong muốn anh cố gắng làm việc cho tốt. Lần đầu tiên tôi được sống trong cái không khí ấm áp, tràn ngập tình thương như vậy. Đối với cuộc sống của gia đình tôi, thì điều này là một thứ xa xỉ. Bố mẹ tôi chia tay nhau từ khi tôi lên 10. Mẹ một mình nuôi tôi, bà là người phụ nữ thành đạt, cuộc sống của tôi chẳng thiếu thứ gì, nhưng hiếm hoi lắm mới có dịp mẹ con ngồi ăn tối cùng nhau vì bà quá bận…

Tôi ước ngày nào mình cũng được sống trong bầu không khí hạnh phúc như thế này. Liệu người đàn ông sau này tôi chọn lấy làm chồng có biến giấc mơ này của tôi thành sự thật hay không? Tiền bạc đâu quyết định tất cả, tiền không mua được những bữa cơm sum họp, tiền không mua được tình cảm gia đình… Bố mẹ tôi giờ rất giàu nhưng họ đâu có quay trở về bên nhau. Nếu tôi nói chia tay anh bây giờ, có phải tôi đã đánh mất đi người đàn ông yêu thương mình hết lòng?

Khi rời nhà người yêu lên thành phố, tôi vẫn giữ chặt những điều mình muốn nói với anh trong lòng. Mẹ tôi hỏi chuyện tôi lảng tránh không trả lời. Một buổi chiều, hẹn tôi tới một quán cà phê. Chúng tôi nói chuyện với nhau rất lâu, thì ra anh đã biết chuyện tôi muốn chia tay. Anh nói thực lòng rất yêu tôi nhưng để cho tôi quyết định mọi chuyện, anh không muốn tôi phải chịu thiệt thòi.

Tôi òa khóc nức nở, thực lòng mình tôi đã không còn muốn chia tay anh khi chứng kiến cảnh gia đình anh sum họp trong bữa tối hôm đó. Cả cuộc đời này, tôi chỉ cần có một mái ấm như thế là đủ lắm rồi. “Em xin lỗi, em không muốn mình chia tay”, tôi nói trong thổn thức.

Ngày hôm nay ngồi kể lại câu chuyện với mọi người thì tôi và anh đã có cậu con trai kháu khỉnh 3 tuổi rồi. Chúng tôi hiện sống rất hạnh phúc, chồng tôi với năng lực thực sự của mình đã mở được công ty riêng và đón cả bố mẹ lên sống cùng. Em gái chồng thì đang học đại học. Mẹ tôi thì hài lòng về chàng con rể giỏi giang này lắm.