Home / Tâm sự thầm kín / Yêu làm gì khi chẳng thể nói ra?…

Yêu làm gì khi chẳng thể nói ra?…

Còn nỗi đau nào bằng việc yêu mà chẳng thể nói ra, cứ giả vờ như mình đang ổn với tình thương dành cho đối phương. Thương mà làm gì khi nỗi nhớ cứ ngập tràn trái tim, bóp nát từng nhịp thở tưởng chừng như có thể bật thốt ra khỏi miệng ba từ thiêng liêng đó. Nhưng sao có thể khi lý trý đã kịp khởi động và ngăn cản trái tim tiếp tục làm những điều điên rồ.

Đêm khuya.

Nhìn xoáy sâu vào bóng đêm vô định, nước mắt em cứ chực trào nơi khóe mi. Em cảm nhận từng nhịp thở của mình như có hàng ngàn mũi dao đâm vào đau nhói. Em chẳng thể nào hiểu nổi mình nữa.

Chúng ta thương nhau, quấn quýt lấy nhau nhưng chẳng thể nào tiến tới cái gọi là tình yêu. Còn nỗi đau nào bằng việc yêu mà chẳng thể nói ra, cứ giả vờ như mình đang ổn với tình thương dành cho đối phương. Thương mà làm gì khi nỗi nhớ cứ ngập tràn trái tim, bóp nát từng nhịp thở tưởng chừng như có thể bật thốt ra khỏi miệng ba từ thiêng liêng đó. Nhưng sao có thể khi lý trý đã kịp khởi động và ngăn cản trái tim tiếp tục làm những điều điên rồ.

Yêu làm gì khi chẳng thể nói ra?...

Em sắp chẳng thể khống chế được trái tim mình nữa rồi. Nó chẳng chịu nghe lời em, cứ hướng tới người không thể yêu cũng chẳng thể nào chạm tới. Tại sao?

Người ta nói hãy dùng lý trí để yêu thương một ai đó. Em cũng đang cố dùng một chút lý trý cuối cùng để ổn định tâm trạng đang rối như tơ của mình. Lý trý đang chiến đấu với chính cảm xúc trong em. Ra đi hay ở lại? Nếu em vẫn tiếp tục bên anh như thế này, chúng ta liệu có kết quả? Nếu em ra đi trả anh lại với bình yên thì em sẽ tốt hơn? Dù có chọn cái gì em cũng lỡ thương anh. Cách nào đối với em cũng đau cả.

Em biết, sẽ chẳng có kết quả gì giữa chúng ta hết. Chỉ là bên nhau vậy thôi. Không hứa hẹn, không tương lai, không gì hết. Vậy mà em vẫn cứ phải giằng xé giữa việc đi hay ở. Giá mà em đủ mạnh mẽ, đủ bản lĩnh để dứt ngay từ khi tình cảm này chưa đi quá xa. Em đã tự nhủ sẽ không thương anh nhưng nào đâu có ngờ…

Trả anh lại với bình yên và để em quên. Liệu em có đủ dũng cảm….