Home / Truyện online / Em không cho phép trái tim của mình mất lý trí nữa

Em không cho phép trái tim của mình mất lý trí nữa

Số phận của em là phải rời bỏ anh, trả lại cho anh cuộc sống ngày nào. Em không cho phép trái tim của mình mất lý trí nữa, dù vết thương trong em vẫn còn rất đau.

Đối với anh, em là người đến sau, là kẻ thay thế, em là một người bạn tốt hay đau lòng hơn em chỉ là hạng gái qua đường vậy anh…?

Em đang cố tình hạ thấp sự kiêu ngạo của bản thân, lòng tự trọng của một đứa con gái để em có thể hận anh mà dễ dàng quên anh đi. Quên anh, xóa bỏ khỏi đầu em hình bóng của anh, trả lại cho em những ngày tháng bình yên, trả lại cho em nụ cười, một cuộc sống không nước mắt.

Em không phải dõi mắt nhìn về nơi có anh, xem anh có khỏe không, hôm nay anh đã ăn gì chưa, anh vẫn ổn… và đau thắt lòng khi nghĩ anh và người ta đang bên nhau.

Em tưởng mình sẽ cao thượng lắm khi chấp nhận buông tay anh, không làm anh phải suy nghĩ, phải bận lòng dù em có quyền làm việc đó. Em có quyền bắt anh trả giá cho những gì anh đã nhẫn tâm chà đạp lên. Nhưng trái tim em thật sự không làm bằng đá, cũng chẳng phải nó không biết đau và rỉ máu…

em-khong-cho-phep-trai-tim-minh-mat-ly-tri-nua

Em không cho phép trái tim của mình mất lý trí nữa, dù vết thương trong em vẫn còn rất đau.

Em vẫn là con gái, em vẫn phải ích kỉ và cố chấp trong tình yêu. Tình yêu là một cuộc chiến, em muốn chiến đấu dù trong suy nghĩ em không hề muốn chiếm giữ anh cho riêng mình, vì anh không phải món hàng và anh cũng không phải là người mang hạnh phúc lại cho em.

Em hận mình vì đã đánh mất bản thân khi yêu anh, em không thể lý giải và càng không tìm được lý do gì biện minh cho mình, chỉ biết rằng em đã yêu lầm anh mà thôi.

Anh là người tốt hay kẻ xấu cho tới bây giờ em vẫn chưa xác định được, dù anh đã rất nhiều lần làm em phải khóc, phải đau lòng nhưng sao đứng trước những lời nói của anh, không ngọt ngào, không cầu xin… em vẫn bỏ qua hết.

Anh là người kĩ tính, là người khó khăn trong lời ăn tiếng nói, trong mắt mọi người anh là một người chỉn chu đáng ghét và em cũng ghét anh. Em ghét những thằng con trai như vậy, nhưng không hiểu được vì sao em lại yêu anh, yêu nhiều đến thế.

Đúng là một sai lầm chết người, em giờ đây đang trả giá cho sai lầm đó… Em không cần anh trả giá, không cần anh xin lỗi nhưng em muốn anh biết được rằng em không phải là kẻ ngu ngốc, hiền lành dễ bị người ta ăn hiếp.

Con người thật là mâu thuẫn, em không muốn anh quan tâm nhưng khi anh hờ hững thì em lại đau lòng. Thật ra là em đang cần gì đang muốn gì đây? Đúng là một tình yêu mù quáng.

Em chưa từng nghĩ đến một ngày nào đó không gặp được anh, không nhìn thấy anh… em phải làm sao đây? Và em không ngờ ngày đó lại đến với em như vậy, sắp xa anh thật rồi, lúc đó anh sẽ lại là anh, vui vẻ bên bạn bè bên người yêu của anh, và em không có lý do vì để tìm anh hết, đó là số phận em tin vào điều này.

Số phận em là vậy, số phận em là phải rời bỏ anh, trả lại anh cuộc sống ngày nào.

Em nhất định sẽ thay đổi. Em không yếu đuối, không nhu nhược nữa em phải mạnh mẽ, phải sống tốt hơn nữa để anh thấy rằng anh đánh mất em là một sự sai lầm. Anh đánh mất người đã yêu anh bằng cả trái tim và quay về với người đã từng phản bội anh là một sự sai lầm…

Em không cho phép trái tim của mình mất lý trí nữa, dù vết thương trong em vẫn còn rất đau.