Home / Truyện online / Hay chúng ta đừng buông tay nhau nữa?

Hay chúng ta đừng buông tay nhau nữa?

Có đau không anh, buông làm sao đành khi nhận ra tình vẫn chưa hề phai nhạt, những ngọt ngào, hạnh phúc vẫn nhảy múa đâu đây. Nhưng không phải bên ta, ở bên kia, ngăn cách bởi hàng rào của cái tôi quá lớn…

Thành phố vào hè, thành phố buông mình vào cái nắng chói chang

Em chợt mất anh, em buông mình vào trái tim lạnh giá

Thành phố nắng thế, nắng không chừa 1 ai

Trái tim em lạnh thế, sao nắng chẳng rọi vào…

Em buông mình trong nắng, trái tim lại buông mình nhớ anh

Vẫn thành phố ấy, vẫn có em, có anh, có 1 tình yêu nhưng bây giờ “đã cũ”, 1 tình yêu không thể nào bên cạnh…

hay-chung-ta-dung-buong-tay-nhau-nua

Ngay phút này đây em cũng chẳng thể nào biết rằng anh đang ở đâu,với ai, làm gì lúc này. Mà thật ra nó đâu còn quan trọng. Điều em quan tâm, có đôi khi đơn giả chỉ là anh có, hay vốn dĩ vẫn luôn là chẳng nhớ về em…

Anh, em và chúng ta là như thế, ở tận cùng của 2 thái cực khác nhau. Như cái nắng của mùa hạ lúc này, không phải bất chợt làm tổn thương 1 ai, nhưng mệt nhoài, bỏng rát…đủ để người ta muốn trốn tránh thật xa…

Anh, em và chúng ta là như thế, yêu và không yêu, chỉ thế thôi mà đôi khi cũng chẳng thể tỏ tường. Là buông không đành, là nắm cũng chẳng xong, là bên nhau nhưng 2 tâm hồn vốn chẳng thể cùng bước về 1 hướng…

Có đau không anh, 1 tình yêu nhưng lại không thể hạnh phúc. Bởi vì gì anh nhỉ, vì duyên đoạn, tình phai, hay giản đơn chỉ là 2 đứa đã chẳng còn 1 chữ tin, 1 chữ hiểu….

Có đau không anh khi tình yêu chỉ còn là hình thức, vẫn lưu tên như thế, vẫn hẹn hò, nhưng chẳng thể như xưa…

Có đau không anh, khi ẩn náu bên trong của vẻ ngoài cuộc tình hạnh phúc là 2 trái tim đang dần khô lạnh, không phải mùa đông, giữa mùa hè oi ả…

Có đau không anh, buông làm sao đành khi nhận ra tình vẫn chưa hề phai nhạt, những ngọt ngào, hạnh phúc vẫn nhảy múa đâu đây. Nhưng không phải bên ta, ở bên kia, ngăn cách bởi hàng rào của cái tôi quá lớn…

Buông được không anh khi lý trí vẫn không ngừng mong ngóng

Buông được không anh khi bàn tay vẫn vấn vương vị ấm

Buông được không anh khi trái tim, vẫn chưa lần lạc nhịp

Buông được không anh…

Hay mình đừng buông nữa….

Về lại bên nhau

Buông cái tôi được rồi!

Hòai Lý ĐặngGuu.vn