Home / Truyện online / Người ta giống nhau là để hiểu nhau, người ta khác nhau là để yêu nhau…

Người ta giống nhau là để hiểu nhau, người ta khác nhau là để yêu nhau…

Cô đã từng nhiều lần hỏi Anh tại sao Anh lại yêu cô, trong khi bên Anh có quá nhiều cô gái nổi bật? Anh chỉ cười, xoa đầu cô,nói: ” Ngốc ạ! Yêu một người lại cần có lí do sao?” Điều đó làm cô nghĩ tình yêu thật kì diệu, chẳng ai biết nó xuất phát từ đâu và vì lí do gì? Phải chẳng đó là duyên số, là định mệnh đã cho cô và Anh quen nhau..

Cô và anh thuộc về hai thế giới khác nhau….

Anh – 1m70 dáng người cao và khỏe

Cô – Một cô gái 1m50 nhỏ bé và mong manh..

Anh – Một chàng trai quá nổi bật giữa đám đông, Anh có những nguyên tắc sống riêng của mình và rất thức tế, Anh luôn là tâm điểm chú ý của mọi người và nhất là cô gái nào cũng xao xuyến khi lần đầu gặp Anh..

Cô – Không có gì nổi bật nếu không muốn nói là mờ nhạt giữa chốn thành thị tập nập và hối hả này. Cô có tâm hồn ” ướt át”, lãng mạn, luôn xây cho mình những câu chuyện Hoàng tử – công chúa cổ tích..

Anh – Một con người luôn muốn làm những việc lớn lao, cầu tiến…

Cô – Chỉ mong có một cuộc sống nhẹ nhàng, giản dị, không xô bồ, bon chen…

Anh – Thích sự ồn ào, luôn muốn thể hiện bản lĩnh, cá tính của mình trong công việc cũng như trong cuộc sống..

Cô – Một cô gái không thích sự ồn ào, không thích đám đông, cô thường hay thu mình trong ” vỏ ốc” và giấu những nỗi buồn riêng cho mình…

Cô – Cô gái của màu đông, cô thích những cơn gió rít làm cô se lạnh, cô có thể nép vào người anh, vòng tay rộng lớn của anh ôm trộn lấy cô, cô cảm thấy thật an toàn… Còn Anh – Chàng trai mùa hè – mùa Anh có thể tha hồ tham gia các hoạt động mà anh yêu thích….

nguoi-ta-giong-nhau-la-de-hieu-nhau-nguoi-ta-khac-nhau-la-de-yeu-nhau

Vậy đấy! Hai con người – Hai thế giới, chẳng có mối quan hệ gì nhưng định mệnh đã sắp đặt họ gặp nhau…

Anh và cô học chung lớp Đại học, Anh chủ động đến ngồi cạnh cô – Một chàng trai mặc áo sơ mi trắng, tai đeo phone, nở một nụ cười xin phép được ngồi xuống ghế cạnh cô… Cô thấy sao tâm trạng cô đến lạ, tim cô đập nhanh hơn bình thường, không dám nhìn vào mắt anh, mặt cô bồng nhiên sao đỏ ửng, cảm xúc gì đây vậy? Cô biết mình thích anh từ lần đầu ấy…

Vậy là những câu chuyện xã giao trên mạng, những lần đi chơi chung cùng lớp, những buổi tối tâm sự cùng nhau đến tận sáng về cuộc sống, học hành, sở thích và tình yêu, cứ như vậy Cô và Anh đến với cuộc đời nhau…

Cô đã từng nhiều lần hỏi Anh tại sao Anh lại yêu cô, trong khi bên Anh có quá nhiều cô gái nổi bật? Anh chỉ cười, xoa đầu cô,nói: ” Ngốc ạ! Yêu một người lại cần có lí do sao?” Điều đó làm cô nghĩ tình yêu thật kì diệu, chẳng ai biết nó xuất phát từ đâu và vì lí do gì? Phải chẳng đó là duyên số, là định mệnh đã cho cô và Anh quen nhau…

Thời gian cứ thế trôi đi.. Yêu mà – Vui có, buồn có, hờn ghen cũng có. Cô muốn Anh dành thời gian cho Cô nhiều hơn là Anh đi cùng bạn bè và tham gia các hoạt động, Cô muốn anh yêu những tiểu thuyết ” ướt át” mà cô hay đọc, Cô muốn Anh đi dạo cùng cô những hôm trời mưa,… Cô bắt đầu thấy cuộc sống Anh và Cô ngày càng khác xa nhau.

Cô nói lời chia tay.. Anh không đồng ý cũng không níu kéo Cô, Anh chỉ nói với cô rằng: ” Người ta giống nhau là để hiểu nhau, khác nhau là để yêu nhau..”.

Cô và Anh không gặp một thời gian.. Cô bắt đầu thấy cuộc sống của mình tẻ nhạt như trước đây – Một màu vô vị.. Cô bắt đầu nhớ Anh, Nhớ người luôn dập tắt những suy nghĩ viển vông, bay bổng của cô, nhớ người luôn nhắc cô sống thực tế đi vì cuộc sống không màu hồng như cô vẫn luôn nghĩ,.. Cô cầm điện thoại, nhắn tin cho Anh, cô muốn gặp Anh, cô khóc nấc như một đứa trẻ, Anh chỉ ôm cô vào lòng, cô luôn cảm thấy ấm áp và an toàn khi anh ôm cô…

Cô nhận ra rằng, cuộc sống mà, chúng ta hãy giữ những điểm khác biệt đó, bởi nếu chúng ta quá giống nhau, cuộc sống chỉ còn là một đường thẳng và khi đó Anh không còn là Anh và cô cũng không được là chính mình, liệu khi ấy cô còn yêu Anh nhiều đến vậy không?

Cuộc sống là vậy! Làm gì đã có ai hợp ai ngay từ đầu chứ! Chỉ vì yêu nhau mà chúng ta cố gắng hòa hợp với nhau, hi sinh cho người mình yêu thương. Vậy nên đừng để những cố gắng ấy chỉ vì những hiểu lầm nhỏ nhặt không đáng có, sự ích kỉ cả bản thân mà đánh mất nhau!