Home / Truyện online / Xin lỗi, anh muốn có một tình cảm rõ ràng …

Xin lỗi, anh muốn có một tình cảm rõ ràng …

Anh bước qua từng góc phố quen thuộc, anh trở về rồi em ạ. Nhưng lần này, anh chỉ lặng lẽ quay về nơi đây, anh không dám đối diện với em như trước. Vì sao ư, ta là gì của nhau em nhỉ. Làm sao anh có thể đối diện với em, khi con tim anh luôn muốn có một câu trả lời mà anh biết em không thể cho anh.

Anh đã là người bắt đầu, nhưng, anh không bao giờ là người kết thúc cả em nhỉ. Ngày ấy, là em không cho anh cơ hội giải thích mà buông tay anh ra đi, để lại anh với những nổi buồn vô tận. Để rồi, hai năm sau gặp lại, anh đã hiểu được lý do em ra đi, nó nực cười đến nỗi anh không biết phải nói gì nữa rồi, nhưng giờ em nói ra thì còn quay về được sao.

Có những thứ ta không thể bỏ lỡ trong cuộc đời này, vì cơ hội đôi khi chỉ đến với ta một lần. Vậy nên, khi ông trời mang em một lần nữa quay về bên anh, anh đã cố gắng nắm thật chặt bàn tay ấy thêm một lần nữa. Anh những tưởng, sau tất cả, chúng ta lại mặc định là của nhau. Nhưng anh đâu biết rằng, cuộc đời luôn trớ trêu như vậy. Anh trách em ư, không, anh trách tại sao khoảng cách của ta quá xa nhau mà thôi.

co-don

Hai năm xa nhau, tình cảm anh vẫn vậy, còn em thì sao. Khoảng cách và thời gian là hai thử thách quá lớn cho tình yêu hai ta. Anh đâu biết, khi anh chỉ có thể quan tâm em qua những dòng tin nhắn, thì bên cạnh em từ bao giờ, đã có người quan tâm em bằng những hành động đời thường, dù chỉ là nhỏ nhặt nhất, nhưng anh biết, với em, nó đáng trân trọng đến mức nào. Từ khi nào, ta xa nhau như vậy, anh đột nhiên trở thành người để emtâm sự hàng đêm qua những dòng tin nhắn, hay được em gọi là tri kỷ, không là gì khác, chỉ là tri kỷ của em mà thôi.

Tại sao, lúc em khó khăn nhất, người em luôn tìm đến là anh, để rồi anh những tưởng, em là của anh. Anh đã vô tình buông lời nói yêu em, để rồi em cũng đồng ý ta mặc định thuộc về nhau. Nhưng rồi, anh nhận ra, anh chỉ là một điểm tựa những lúc em khó khăn nhất, một điểm tựa không hơn không kém. Anh lại bắt đầu suy nghĩ, ta là gì của nhau đây em. Tình cảm của em đối với anh là gì. Nhưng em không bao giờ cho anh được câu trả lời cả. Vậy nên, anh tự đi tìm câu trả lời của riêng mình, anh bước ra khỏi cuộc sống của em, ngày anh đi, em mất phần lớn cuộc sống của em.

Anh tàn nhẫn lắm phải không em. Khi em đang cần anh nhất, anh lại ra đi, nhưng anh xin lỗi, anh muốn một tình cảm rõ ràng, chứ không phải là lưng chừng hạnh phúc. Em bảo, bên anh, em thấy bình yên, còn bên người đó, lại là trách nhiệm. Anh tự hỏi, giữa hai con người không có bất kỳ mối liên hệ gì với nhau, thì lấy đâu ra trách nhiệm em nhỉ. Nhưng anh không quan tâm nữa, phải rồi, anh đã bước đi ra khỏi cuộc sống của em. Ngày anh về, anh mong là em đã có được sự lựa chọn đúng đắn nhất. Anh yêu em, thế giới của anh.